Ngày dâu, giày cao gót, và em.
Hà Nội vào mùa mưa.
Mưa dầm dề, dai dẳng hơn nửa tháng trời. Phải chăng vì Hà Nội cũng đã phát ngán những cơn nóng hầm hập ngày hè và muốn mau mau mang mùa thu tới?
Còn em. Em cũng đã chân ướt chân ráo lội qua cái vũng nước mưa hơi to to gọi là "Đại học" để bước sang một "mùa" mới của cuộc đời. Các cụ thì vẫn hay gọi nôm na là "bước chân vào đời" nhưng với em thì đây lại là một sự lột xác, cả về tinh thần lẫn thể xác. Vì sao nói như vậy? Nếu tò mò muốn biết thì các chị mẹ ngồi lại đây nghe em kể cho nghe.
"Giày cao gót"
Cái này thì chắc ai cũng hiểu nhỉ? Đi làm chốn công sở đồng nghĩa với việc tạm dọn mấy em sneakers chí cốt qua một bên và lục tục khắp nhà để tìm mấy em bạn thân mới mang tên "court shoe" - giày bít mũi.
Ấn tượng về hai tuần đầu tiên là những vết rách da chằng chịt ở chân. Chỗ thì phồng rộp. Chỗ thì chảy máu. Một bước đi một bước đau. Có hôm đau quá nên vẫn chấp cả thế giới mang đôi Converse xông pha giữa đống tinh anh sơ mi trắng giày đen như một nữ anh hùng (hoặc có thể chỉ mình em cảm thấy thể). Và kết quả là nhận được hai lời nhắc nhở nhẹ nhàng từ các sếp to sếp nhỏ. Thì ra, nữ anh hùng có thể chấp cả thế giới nhưng không chấp lại sếp đâu.
Nhưng đến bây giờ thì ổn rồi, vì những chỗ đau đã chai lại hết rồi nên chẳng còn cảm nhận được cái đau nữa.
Mà thật ra đi giày cao gót cũng cần phải có kinh nghiệm.
Có hôm chờ không nổi thang máy nên tốc váy đạp đôi giày chiến 12 phân phi thân từ tầng 12.5 xuống tầng 1 để kịp đi ăn cùng đứa bạn. Hôm đó là lần đầu tiên trong hơn 20 năm cuộc đời em được khảo nghiệm một thứ gọi là chứng "say giày cao gót". Cảm giác như kiểu bị hạ đường huyết và say xe cùng một lúc. Xuống đến nơi rồi mới biết là ơn trời mình còn sống.
Mong rằng 10 năm sau khi đọc lại bài viết này, em đã master skill lắc lư trên đôi giày cao gót với tư thế ưỡn ngực, thẳng lưng, mặt sánh ngang trời đất.
"Ngày dâu"
Không phải em muốn chia sẻ cho các mẹ ngày dâu em ngày mấy tới, một tháng tới mấy lần, mỗi lần bao nhiêu cc mà cái em muốn kể là thái độ của em với ngày dâu đã biến chuyển ra sao kể từ khi đi làm.
Từ lúc dậy thì cho đến nay, đối với em mỗi ngày dâu là một ngày trọng đại trong đời.
Nếu là hồi học cấp 3 thì mỗi khi dâu tới, em sẽ bật chế độ "hôm nay tôi là người đờn bờ khổ nhất thế giới". Hết kể khổ với mẹ rồi thì bỏ cơm, thậm chí là xin bố mẹ cho nghỉ học. Đến khi học đại học, để toàn tâm toàn ý chào mừng ngày này, em cũng auto nghỉ học. Nhưng mà trần đời làm gì có ai xin nghỉ làm vì "sếp ơi dâu em tới" đâu cơ chứ. Nên cho dù là dâu hay ngô hay khoai thì vẫn phải ngoan ngoãn ngồi 12 tiếng trên văn phòng và hạn chế tối đa hành động đứng lên ngồi xuống phòng sự cố tràn đê. Mà cho dù dâu có đến thì cũng không dám để hormone chạy linh tinh vì ngồi ngay cạnh còn có một bà bầu sắp đẻ thân hình tuy đồ sộ nhưng tâm hồn íu đuối mong manh dễ vỡ. Ngồi làm việc mà trong lòng ngấm ngầm cảm thấy mình giỏi thật sự.
Tuy đây chỉ là chuyện lông gà vỏ tỏi, nhưng mà nó cũng phần nào chứng minh là em đang lớn rồi, em sắp không còn là em của ngày hôm qua rồi.
"Em"
Dù mới đi làm một tháng rưỡi nhưng em cảm thấy mình đã bình tĩnh lại hơn rất nhiều. Một tháng rưỡi tuy không nhiều nhưng cũng đủ để em được quan sát, được học hỏi và được xây dựng "phương pháp luận", "kế hoạch triển khai" cho riêng cuộc đời mình. Mà trước nhất là em đã có sự thay đổi suy nghĩ nhất định về những điều trước đây bản thân vẫn luôn cho là đúng. Thế nhưng vì cuộc đời chỉ có một và mỗi người chỉ sống một mình nên sẽ không có cái gọi là "trường hợp kiểm thử" để tinh chỉnh lại cuộc đời. Thế nên em cảm thấy mình nên sống cẩn thận hơn, và có định hướng rõ ràng hơn nữa.
Mới rời xa vòng tay bố mẹ được hơn một tháng mà đã chân chính cảm nhận được rằng cuộc đời này đáng tin đáng yêu và đáng tựa vào nhất chỉ có bố mẹ thôi. Bố mẹ vừa là bạn, vừa là thầy, lại vừa là những siêu anh hùng bảo vệ con khỏi những "quái vật" của xã hội này. Đường đời bớt sỏi đá đều là nhờ công của bố mẹ.
Kết,
Có thể nói em đang cùng chính bản thân em lớn lên từng ngày. Em không hối hận vì mình đổi khác. Thay đổi để trưởng thành hơn, để gọt bớt sự thô lậu của bản thân cho vừa vặn với sự tròn trịa, trơn bóng của xã hội. Nhưng em vẫn xin giữ lại chút gì đó của riêng em để cho dù là 5, 10, hay 20 năm sau này thì em vẫn mãi chỉ là em thôi.
01/08/2018
🌼
Mưa dầm dề, dai dẳng hơn nửa tháng trời. Phải chăng vì Hà Nội cũng đã phát ngán những cơn nóng hầm hập ngày hè và muốn mau mau mang mùa thu tới?
Còn em. Em cũng đã chân ướt chân ráo lội qua cái vũng nước mưa hơi to to gọi là "Đại học" để bước sang một "mùa" mới của cuộc đời. Các cụ thì vẫn hay gọi nôm na là "bước chân vào đời" nhưng với em thì đây lại là một sự lột xác, cả về tinh thần lẫn thể xác. Vì sao nói như vậy? Nếu tò mò muốn biết thì các chị mẹ ngồi lại đây nghe em kể cho nghe.
"Giày cao gót"
Cái này thì chắc ai cũng hiểu nhỉ? Đi làm chốn công sở đồng nghĩa với việc tạm dọn mấy em sneakers chí cốt qua một bên và lục tục khắp nhà để tìm mấy em bạn thân mới mang tên "court shoe" - giày bít mũi.
Ấn tượng về hai tuần đầu tiên là những vết rách da chằng chịt ở chân. Chỗ thì phồng rộp. Chỗ thì chảy máu. Một bước đi một bước đau. Có hôm đau quá nên vẫn chấp cả thế giới mang đôi Converse xông pha giữa đống tinh anh sơ mi trắng giày đen như một nữ anh hùng (hoặc có thể chỉ mình em cảm thấy thể). Và kết quả là nhận được hai lời nhắc nhở nhẹ nhàng từ các sếp to sếp nhỏ. Thì ra, nữ anh hùng có thể chấp cả thế giới nhưng không chấp lại sếp đâu.
Nhưng đến bây giờ thì ổn rồi, vì những chỗ đau đã chai lại hết rồi nên chẳng còn cảm nhận được cái đau nữa.
Mà thật ra đi giày cao gót cũng cần phải có kinh nghiệm.
Có hôm chờ không nổi thang máy nên tốc váy đạp đôi giày chiến 12 phân phi thân từ tầng 12.5 xuống tầng 1 để kịp đi ăn cùng đứa bạn. Hôm đó là lần đầu tiên trong hơn 20 năm cuộc đời em được khảo nghiệm một thứ gọi là chứng "say giày cao gót". Cảm giác như kiểu bị hạ đường huyết và say xe cùng một lúc. Xuống đến nơi rồi mới biết là ơn trời mình còn sống.
Mong rằng 10 năm sau khi đọc lại bài viết này, em đã master skill lắc lư trên đôi giày cao gót với tư thế ưỡn ngực, thẳng lưng, mặt sánh ngang trời đất.
"Ngày dâu"
Không phải em muốn chia sẻ cho các mẹ ngày dâu em ngày mấy tới, một tháng tới mấy lần, mỗi lần bao nhiêu cc mà cái em muốn kể là thái độ của em với ngày dâu đã biến chuyển ra sao kể từ khi đi làm.
Từ lúc dậy thì cho đến nay, đối với em mỗi ngày dâu là một ngày trọng đại trong đời.
Nếu là hồi học cấp 3 thì mỗi khi dâu tới, em sẽ bật chế độ "hôm nay tôi là người đờn bờ khổ nhất thế giới". Hết kể khổ với mẹ rồi thì bỏ cơm, thậm chí là xin bố mẹ cho nghỉ học. Đến khi học đại học, để toàn tâm toàn ý chào mừng ngày này, em cũng auto nghỉ học. Nhưng mà trần đời làm gì có ai xin nghỉ làm vì "sếp ơi dâu em tới" đâu cơ chứ. Nên cho dù là dâu hay ngô hay khoai thì vẫn phải ngoan ngoãn ngồi 12 tiếng trên văn phòng và hạn chế tối đa hành động đứng lên ngồi xuống phòng sự cố tràn đê. Mà cho dù dâu có đến thì cũng không dám để hormone chạy linh tinh vì ngồi ngay cạnh còn có một bà bầu sắp đẻ thân hình tuy đồ sộ nhưng tâm hồn íu đuối mong manh dễ vỡ. Ngồi làm việc mà trong lòng ngấm ngầm cảm thấy mình giỏi thật sự.
Tuy đây chỉ là chuyện lông gà vỏ tỏi, nhưng mà nó cũng phần nào chứng minh là em đang lớn rồi, em sắp không còn là em của ngày hôm qua rồi.
"Em"
Dù mới đi làm một tháng rưỡi nhưng em cảm thấy mình đã bình tĩnh lại hơn rất nhiều. Một tháng rưỡi tuy không nhiều nhưng cũng đủ để em được quan sát, được học hỏi và được xây dựng "phương pháp luận", "kế hoạch triển khai" cho riêng cuộc đời mình. Mà trước nhất là em đã có sự thay đổi suy nghĩ nhất định về những điều trước đây bản thân vẫn luôn cho là đúng. Thế nhưng vì cuộc đời chỉ có một và mỗi người chỉ sống một mình nên sẽ không có cái gọi là "trường hợp kiểm thử" để tinh chỉnh lại cuộc đời. Thế nên em cảm thấy mình nên sống cẩn thận hơn, và có định hướng rõ ràng hơn nữa.
Mới rời xa vòng tay bố mẹ được hơn một tháng mà đã chân chính cảm nhận được rằng cuộc đời này đáng tin đáng yêu và đáng tựa vào nhất chỉ có bố mẹ thôi. Bố mẹ vừa là bạn, vừa là thầy, lại vừa là những siêu anh hùng bảo vệ con khỏi những "quái vật" của xã hội này. Đường đời bớt sỏi đá đều là nhờ công của bố mẹ.
Kết,
Có thể nói em đang cùng chính bản thân em lớn lên từng ngày. Em không hối hận vì mình đổi khác. Thay đổi để trưởng thành hơn, để gọt bớt sự thô lậu của bản thân cho vừa vặn với sự tròn trịa, trơn bóng của xã hội. Nhưng em vẫn xin giữ lại chút gì đó của riêng em để cho dù là 5, 10, hay 20 năm sau này thì em vẫn mãi chỉ là em thôi.
01/08/2018
🌼
Nhận xét
Đăng nhận xét